Đức Phật dạy: Cách buông bỏ muộn phiền và chuyển hóa nỗi buồn thành hạnh phúc, mỗi câu thấm đến tận tâm can!

0
5205

Đôi khi người ta gặp chuyện đau lòng cần buông bỏ. Nhưng sẽ hoàn hảo hơn nếu ta tìm ra cách chuyển hóa nỗi buồn đó thành hạnh phúc khác tốt đẹp hơn.


Hãy cùng đọc câu chuyện sau:
Ngôi chùa nọ có một thiền sư nổi tiếng đức cao vọng trọng. Một hôm, có một người tiều tụy buồn bã đến tìm nhà sư và hỏi:

– Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.

Sau một lát, nhà sư đưa cho người ấy một cốc nước và bảo hãy cầm nó, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay làm người này bị phỏng, người này buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói:

– Đau rồi tự khắc sẽ buông!.

Vấn đề là tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông.

Hôm sau, một người khác dáng vẻ sầu não không kém người đầu tiên tìm đến nhà sư và nói:

– Bạch thầy, con muốn buông xuôi đi vài thứ nhưng sao do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.

Nhà sư đưa người đó một cái tách và bảo cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.

Người đó nóng quá nhưng vẫn không buông tay, mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon.

Lúc này nhà sư từ tốn nói:

– Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!

Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.

Nỗi buồn hay phiền muộn là một thuộc tính cảm xúc cơ bản của con người. Hiểu theo từ ngữ Phật học chuyên môn thì buồn chính là não: là cảm xúc man mác, bực dọc, khó chịu… của chúng ta mỗi khi gặp khó khăn, thất bại hay không đạt được những điều như ý muốn trong cuộc sống. Và như cổ nhân đã từng nói, đã là con người ai ai cũng không thể tránh khỏi “Một thời buồn đau”.